By Spring - Raw

By Spring - Raw
  • Alternative

    バイ・スプリング

  • Author(s)

    Updating

  • Status

    Ongoing

  • Genre

  • View

    31,049

By Spring - Raw Rating: 4.2/5 - 39 Votes.

Summary

Updating

Chapter List

Write your comment...
Author Trả lời
Tôi cần Huy Anonymous 26 days ago Chapter 20 Báo vi phạm
Chap 20 ra rồi sếp Huy ơi SUB!!! emo
Author Trả lời
manga cần Huy Anonymous 13:35 09/19 Báo vi phạm
Mới sub đến chap 17 thôi ô Huy. Chap sau ra vẫn dịch tiếp nhé ô emo
Author Trả lời
Hhieu Anonymous 12:14 09/17 Chapter 19 Báo vi phạm
Ơ kìa dịch tiếp chứ ai lại nghỉ như vậy :((
Author Trả lời
Huy Anonymous 11:26 09/17 Chapter 19 Báo vi phạm
-Chương 19 vẫn chỉ có 3 comments các bạn đọc từ comment gốc-> comments mẹ Shou hồi tưởng quá khứ, thầy giáo điểm danh-> mẹ trở về và Shou đi tắm. Mình up lên bị lỗi trên máy tính. Nếu có lỗi chính ta như chương trước thì mình xin lỗi ,vì quá vội sub và không có thời gian kiểm tra lỗi chính tả. Và bây giờ là 11h15 phút, phải vội về nấu cơm cháo không là không biết nhà cửa ra sao đây.emo
-Mẹ Shou cũng có nỗi khổ riêng, phụ nữ mà không có bằng cấp, lại bị đuổi khỏi nhà, có con rơi, thật sự bế tắc và không có nhiều sự lựa chọn. Bà có độc đoán, thái quá đi nữa cũng vì bà rất yêu thương con mình, Shou là người thân duy nhất của bà. Mong sao bố Shou là một sự hiểu lầm, cho gia đình được sum vầy, chứ tác giả cứ lái theo hương tiêu cực, cũng không sao. Mình vẫn theo dõi cậu bé Shou trưởng thành và nên đôi với Haru (đó là nếu tác giả không cua khét  lẹt như trường hợp của Takasaki nữa). Tội cậu bé, nhưng đó là cuộc đời cậu, cậu phải đi tiếp bằng chính sức mình thôi.emo
Cảm ơn nhưng bạn đọc vẫn ủng hộ bản sub của mình, nói thật, mình đã định nghỉ sub từ sau chap 19, vì mình từng nói vẫn sub cho tới khi có nhóm dịch dịch ngang bản raw, và có vài trang dịch truyện đã up các bản dịch tương đương bên sub. Lúc đầu thấy truyện khá hay, nhẹ nhàng nhưng không được dịch tiếp nên mình muốn truyền tải tiếp câu chuyện tới cho những bạn đọc đang theo dõi manga này, giờ thấy nó cũng không cần thiết lắm. . . 
Thôi chào và chúc các bạn đọc thưởng thức tập 19emo
  • Author
    nam Anonymous 00:52 09/19 Report
    cảm ơn bạn rất nhiều
Author Trả lời
Huy Anonymous 11:09 09/17 Chapter 19 Báo vi phạm
Chương 19: Cuộc sống tồi tệ

Cái dòng chữ ở trang Haru ăn chocolate :

“Vị đắng ngọt của tình yêu, chẳng phải bạn đã trở nên nghiền rồi sao?”

. . .

Cái dòng chữ nhỏ ngay trên 3 khung thoại tranh thứ 2, mẹ con Shou chào thầy giáo:

“Lời đồn việc mua dâm, đã bị lộ với mẹ . . . !”

Thầy giáo lịch sự hỏi:

-Vì tôi tới đây bằng ô tô riêng, tôi có thể đưa 2 người về nhà được không ạ?

Mẹ khách sáo:

-Ma~ Thầy giáo, cảm ơn thầy rất  nhiều ạ. Nhưng mà từ đây về nhà tôi cũng không xa cho lắm, 2 mẹ con tôi đi bộ từ từ về nhà được ạ.

Thầy giáo ngoái lại nhìn theo bóng dáng 2 mẹ con Shou đang đi xa dần, mỉm cười thầm nghĩ.

-May quá, mình cảm giác bà ấy là một người mẹ tốt. Là mình đã lo bò trắng răng khi nghĩ bà ấy ngược đãi em ấy.

. . .

Hai mẹ con chậm rãi trở về nhà, không ai nói một lời nào. Shou chỉ im lặng cúi gằm mặt bước đi, cậu sợ mẹ sẽ tra hỏi cậu chuyện ở trường.

Nhưng sợ chuyện gì, chuyện đó đến. Mẹ cuối cùng cũng lên tiếng, mặt không cảm xúc:

-Tối ngày hôm qua nhé, chú Matoba đã tới tiệm mẹ đấy, chú nói thấy Shou đi dạo với 1 cô gái.

-Là hôm chủ nhật, gần bờ đê cầu Haruhi ( cầu Xuân Nhật ). Mẹ đã nghĩ là chú Matoba nhìn nhầm cơ đấy. Bởi vì, Souta con nói ngày hôm đó con đi chơi với bạn.

Shou giật mình biến sắc. Cậu biết chuyện đi chơi với Haru hôm chủ nhật đã bại lộ.

Mẹ siết chặt bàn tay của Shou lại như thể không cho phép cậu chạy đi, muốn cậu phải ở ngay cạnh bà, mẹ nhàn nhạt nói:

-Mẹ cũng nghe được chuyện từ thầy giáo rồi đấy. Sự nghi ngờ mua bán dâm ở trường học. Xấu hổ quá nhỉ~

Shou yếu ớt ngẩng mặt lên thanh minh:

-L. . . Lời đồn ở trường học tất cả chỉ là nói dối thôi ạ. Bởi vì chẳng phải thế sao. Con không có tiền, con không thể làm cái việc như mua bán dâm được ạ.

Mẹ nhìn Shou, nhàn nhạt đáp:

-Ra đó là lời giải thích mà con đã chuẩn bị ra à?

Mẹ lại siết chặt tay Shou hơn đến nỗi khiến cậu ta đau đớn, mẹ không nhanh không chậm nói:

-Thật là lời nói cũng giống nhau luôn ấy nhỉ~ Nhưng mà ổn thôi mà.

-Bởi vì Souta con là con trai của mẹ mà. Mẹ sẽ không bỏ rơi con đâu~
. . .
  • Author
    Huy Anonymous 11:10 09/17 Report
    Mẹ bắt đầu hồi tưởng lại quãng thời gian thanh xuân gặp gỡ cha ruột của Shou, khi đó cả vẫn còn rất trẻ trung. Mẹ vẫn còn là một cô thiếu nữ xinh xắn và đáng yêu, có chút ngây thơ, hồn nhiên, thuần khiết mà trong sáng.

    -Tôi ngẫu nhiên gặp người đàn ông ấy khi tôi vẫn còn là một thiếu nữ. Là một đứa nhóc chưa trải sự đời lên Tokyo theo học đại học. Tôi đã chìm đắm trong tình yêu với người tình đầu.

    -Mùa xuân năm sau tôi biết mình mang thai, cha mẹ đã đuổi tôi ra khỏi nhà nhưng mà, nếu có thể lập gia đình với người đàn ông đó, điều đó cũng tốt thôi.

    -Tôi đã rất hạnh phúc.                            

    -Ấy vậy mà.

    Bố Shou nói với cô gái nữ sinh trước cửa:

    -Xin lỗi em, chỉ có nhiêu đây thôi.

    Cô nữ sinh nũng nịu:

    -Ế~ Chỉ có nhiêu đây á? . . . Ma~ đủ rồi.

    -Chú vừa giỏi vừa dịu dàng, lại gọi em nhé.

    Ngay lúc đó, mẹ Shou đang bế con tới phòng trọ của cha của con mình, cô chứng kiến tất cả, nước mắt cô ứa ra lúc nào không hay, vì quá sốc.

    Có lẽ sau đó, mẹ đã không cho bố của Shou có cơ hội giải thích, mà lựa chọn rời đi.

    . . .

    Mẹ Shou vừa thay quần áo chuẩn bị đi làm, vừa bần thần nhớ lại quãng thời gian hồi trẻ của bản thân, cảm thán:

    -Cuộc đời tồi tệ. Vứt bỏ cha mẹ và lựa chọn người tình, thứ còn lại chỉ là đứa con trai.

    Sau đó mẹ đi ra và khó tính với Shou, nói:

    -Toàn bộ công việc con phải làm hết cho mẹ đấy. Con có thể mà nhỉ~

    Shou gần như trần như trộng, cậu bé yếu ớt đáp:

    -. . .Vâng ạ. Cho đến khi mẹ trở về thì con. . .

    Mẹ cười nhạt đáp, rồi hỏi:

    -Con ngoan lắm. Con đã cho toàn bộ quần áo vào chưa?

    Shou ngập ngừng đáp:

    -R. . . Rồi ạ.

    Shou hỏi mẹ:

    -À thì. . . Con giữ lại quần áo đồng phục thì được chứ ạ. . .?

    Mẹ thẳng thắn đáp:

    -Cho vào đi con. Chẳng phải con chó nguy hiểm thì bị trói lại bởi dây xích sao? Cái đó cũng giống như bây giờ thôi.

    Mẹ áp mặt sát lại với Shou, dùng lời lẽ thấm thía và tự cho là đúng, áp đặt Shou:

    -Người đàn ông nguy hiểm thì không cần phải đi ra ngoài đâu.

    Shou trân trối nhìn mẹ mình, sau đó cậu không biết phản bác lại lời mẹ kiểu gì, cậu cam chịu đầu hàng:

    -. . .Vâng ạ.

    Mẹ nhìn Shou và cười tít mắt lại, nói:

    -Con ngoan.

    Ngoài trời vẫn mưa lớn, nó báo hiệu cuộc đời Shou cũng ảm đảm không ánh sáng và đầy giông tố vậy.

    . . .

    Thầy giáo vào lớp và bắt đầu điểm danh:

    -Chào buổi sáng cả lớp, ngồi vào chỗ đi~

    -Hôm nay cũng chỉ có Miura vắng mặt thôi nhỉ. Vậy thì chuyển sang giờ tự học của sáng nay thôi.

    Thầy giáo buồn bã điểm danh.

    -Hôm nay đã là ngày thứ 7 rồi. . . Bởi vì sự việc bắt nạt kia nhỉ, dù em ấy không thể đi học cũng không còn cách nào khác cả, sao. . .

    . . .
  • Author
    Huy Anonymous 11:11 09/17 Report
    Ở quán bar.

    Mẹ Shou ngạc nhiên:

    -Ế~ đột ngột như thế thì khó cho em quá ạ. Cái việc chị tăng số ngày làm việc của em.

    -Xin chị đó, bà chủ. Bởi vì con trai em không thể tới trường học được, em muốn giảm phần của ca buổi trưa ạ.

    -Ít nhất thì, buổi trưa em muốn ở cạnh thằng bé. . .

    Bà chủ quán bar nói:              

    -Thế thì khó khăn nhỉ. Có chuyện gì xảy ra thế.

    Mẹ nói và bắt đầu khóc:

    -Có vẻ như thằng bé bị bắt nạt ở trường. . .

    -Có lẽ là hoàn cảnh gia đình của em là vấn đề. Vậy nên những việc mà em có thể có hết sức mà làm. . .

    Bà chủ hoảng hốt:

    -Ôi khoan, đừng khóc mà Fumi. Chị hiểu rồi mà, chị sẽ hỏi thử người khác xem sao.

    -Đi làm trễ không có, công việc cũng rất cố gắng cho chị, mấy đứa trẻ hay nghỉ cũng có.

    -Chị sẽ thử điều chỉnh không tăng ca trong tuần 1 đến 2 lần cho em. Ổn thôi mà. Em cứ làm tốt công việc của một người mẹ nội trợ đi.

    Mẹ cười cười cảm ơn:

    -Cảm ơn chị.

    . . .

    Ở nhà, Shou vẫn chưa hoàn thành công việc, cậu buồn chán:

    -. . . quả Gacha thì mình làm xong rồi. Sau đó mình phải dán tem với bút máy sao. . . không thể xong được

    Vì gần như cởi truồng, cậu bắt đầu cảm thấy lạnh và cọ cọ 2 bàn chân lại để thấy ấm hơn. Cậu rất khổ sở vì hành động tiêu cực mà độc đoán này của mẹ mình.

    Lúc này, trên TV đang quảng cáo về thủy cung:

    -Mọi người hãy nhìn xem, đẹp phải không ạ~ Nơi đây thì vừa tròn 40 năm thành lập. . .

    Shou nhận ra thủy cung ấy, nơi cậu từng đi chơi với Haru:

    -Nơi ấy, cùng với chị Haru. . .

    Cậu đau khổ ôm đầu gối và bất lực khóc nức nở:

    -Mình nhớ chị Haru.

    Chợt mẹ trở về, Shou phải mau chóng lau đi nước mắt, cậu bé định đi ra trước cửa chào đón mẹ về nhà, chợt cậu nghe lén được cuộc gọi của mẹ:

    -Mẹ về rồi. Tệ quá, mình vẫn chưa hoàn thành công việc, vậy mà. . .

    Tiếng mẹ trả lời điện thoại:

    -Vâng, Vâng ạ. Đúng là vậy ạ.

    -Cháu Souta nói không muốn tới trường học nữa ạ. . . Tôi nghĩ cháu nó muốn làm thứ mình thích trong một khoảng thời gian. . .

    Shou giật mình nghĩ.

    -Mẹ đang nói chuyện điện thoại với thầy giáo. . .? Mình không có nói như vậy mà! Mẹ quả nhiên không cho phép mình đi ra ngoài mà.

    Mẹ cúp điện thoại:

    -Cảm ơn thầy vì rất nhiều điều ạ.

    Sau đó mẹ vào nhà:

    -Mẹ về rồi.

    Shou vội vàng đáp:

    -Mừng. . . Mừng mẹ về ạ. Tối nay mẹ về sớm thế ạ.

    Mẹ đáp và hỏi:

    -Bà Akemi cho mẹ về sớm đấy. Bà ấy cũng cho mẹ thức ăn dư thừa của tiệm, sáng mai mẹ con mình sẽ ăn nó.

    -Bồn tắm thì sao?

    Shou đáp:

    -Vâng, nước nóng con đang sưởi ấm đấy. Nếu mẹ dùng ngay ấy mà?

    Mẹ gọi Shou:

    -. . .Souta, lại đây nào.

    Shou đáp:

    -Ế~ Vâng.

    -. . .Mẹ?

    Mẹ chạm vào 2 bả bai gầy còm của con mình, lời lẽ quan tâm:

    -Cơ thể con lạnh quá đấy, hãy vào bồn tắm trước đi. Hơn nữa trời lạnh thì dùng chăn được chứ.

    Shou vào bồn tắm, cậu than thở, rồi nhìn đăm đăm vào tờ giấy cậu ghi địa chỉ mail của Haru:

    -. . .May quá.

    -Dù thế nào đi nữa mình cũng không thể sử dụng smartphone được nhỉ.

    . . .
  • Author
    Huy Anonymous 11:14 09/17 Report
    Ở quán bar.

    Mẹ Shou ngạc nhiên:

    -Ế~ đột ngột như thế thì khó cho em quá ạ. Cái việc chị tăng số ngày làm việc của em.

    -Xin chị đó, bà chủ. Bởi vì con trai em không thể tới trường học được, em muốn giảm phần của ca buổi trưa ạ.

    -Ít nhất thì, buổi trưa em muốn ở cạnh thằng bé. . .

    Bà chủ quán bar nói:              

    -Thế thì khó khăn nhỉ. Có chuyện gì xảy ra thế.

    Mẹ nói và bắt đầu khóc:

    -Có vẻ như thằng bé bị bắt nạt ở trường. . .

    -Có lẽ là hoàn cảnh gia đình của em là vấn đề. Vậy nên những việc mà em có thể có hết sức mà làm. . .

    Bà chủ hoảng hốt:

    -Ôi khoan, đừng khóc mà Fumi. Chị hiểu rồi mà, chị sẽ hỏi thử người khác xem sao.

    -Đi làm trễ không có, công việc cũng rất cố gắng cho chị, mấy đứa trẻ hay nghỉ cũng có.

    -Chị sẽ thử điều chỉnh không tăng ca trong tuần 1 đến 2 lần cho em. Ổn thôi mà. Em cứ làm tốt công việc của một người mẹ nội trợ đi.

    Mẹ cười cười cảm ơn:

    -Cảm ơn chị.

    . . .

    Ở nhà, Shou vẫn chưa hoàn thành công việc, cậu buồn chán:

    -. . . quả Gacha thì mình làm xong rồi. Sau đó mình phải dán tem với bút máy sao. . . không thể xong được

    Vì gần như cởi truồng, cậu bắt đầu cảm thấy lạnh và cọ cọ 2 bàn chân lại để thấy ấm hơn. Cậu rất khổ sở vì hành động tiêu cực mà độc đoán này của mẹ mình.

    Lúc này, trên TV đang quảng cáo về thủy cung:

    -Mọi người hãy nhìn xem, đẹp phải không ạ~ Nơi đây thì vừa tròn 40 năm thành lập. . .

    Shou nhận ra thủy cung ấy, nơi cậu từng đi chơi với Haru:

    -Nơi ấy, cùng với chị Haru. . .

    Cậu đau khổ ôm đầu gối và bất lực khóc nức nở:

    -Mình nhớ chị Haru.

    Chợt mẹ trở về, Shou phải mau chóng lau đi nước mắt, cậu bé định đi ra trước cửa chào đón mẹ về nhà, chợt cậu nghe lén được cuộc gọi của mẹ:

    -Mẹ về rồi. Tệ quá, mình vẫn chưa hoàn thành công việc, vậy mà. . .

    Tiếng mẹ trả lời điện thoại:

    -Vâng, Vâng ạ. Đúng là vậy ạ.

    -Cháu Souta nói không muốn tới trường học nữa ạ. . . Tôi nghĩ cháu nó muốn làm thứ mình thích trong một khoảng thời gian. . .

    Shou giật mình nghĩ.

    -Mẹ đang nói chuyện điện thoại với thầy giáo. . .? Mình không có nói như vậy mà! Mẹ quả nhiên không cho phép mình đi ra ngoài mà.

    Mẹ cúp điện thoại:

    -Cảm ơn thầy vì rất nhiều điều ạ.

    Sau đó mẹ vào nhà:

    -Mẹ về rồi.

    Shou vội vàng đáp:

    -Mừng. . . Mừng mẹ về ạ. Tối nay mẹ về sớm thế ạ.

    Mẹ đáp và hỏi:

    -Bà Akemi cho mẹ về sớm đấy. Bà ấy cũng cho mẹ thức ăn dư thừa của tiệm, sáng mai mẹ con mình sẽ ăn nó.

    -Bồn tắm thì sao?

    Shou đáp:

    -Vâng, nước nóng con đang sưởi ấm đấy. Nếu mẹ dùng ngay ấy mà?

    Mẹ gọi Shou:

    -. . .Souta, lại đây nào.

    Shou đáp:

    -Ế~ Vâng.

    -. . .Mẹ?

    Mẹ chạm vào 2 bả bai gầy còm của con mình, lời lẽ quan tâm:

    -Cơ thể con lạnh quá đấy, hãy vào bồn tắm trước đi. Hơn nữa trời lạnh thì dùng chăn được chứ.

    Shou vào bồn tắm, cậu than thở, rồi nhìn đăm đăm vào tờ giấy cậu ghi địa chỉ mail của Haru:

    -. . .May quá.

    -Dù thế nào đi nữa mình cũng không thể sử dụng smartphone được nhỉ.

    . . .
Author Trả lời
Tôi cần Huy Anonymous 09:41 09/17 Báo vi phạm
Hóng Sub chap 19 quá sếp Huy ơi !
Author Trả lời
Huy Anonymous 10:35 09/16 Báo vi phạm
-Chương 18 mình up lên cùng 1 comment và bị lỗi rồi, các bạn đọc theo thứ tự từ
comment gốc-> comment Shou ngồi trong lớp , nói chuyện với Takasaki -> rồi cuối cùng là tới bệnh viện. emo
-Còn chương 19, có lẽ sáng mai mình sẽ sub sau. Sáng giờ sub ngoài quán game cho nhanh, dùng điện thoại ở nhà sẽ bất tiện hơn, giờ 10h30 rồi mình về nấu cơm cháo.emo
Chúc mọi người đọc vui vẻ.emo
Author Trả lời
Huy Anonymous 10:27 09/16 Chapter 18 Báo vi phạm
Cái dòng chữ dọc ở trang đầu tiên “Hẹn hò ở công viên thủy cung, mặc dù đã rất vui vẻ cơ mà …”

. . .

Ở trường học trong lúc rảnh rỗi, Haru lôi điện thoại ra và xem lại những bức ảnh hôm đi chơi thủy cung với Shou.

Nhìn lại cái ảnh lúc Shou đổ xe, Haru cảm thán:

-A~ Cái này là lúc xe bị đổ đây mà.

-Nếu mà nhìn kỹ thì cậu ta thật sự ngốc nghếch đó chứ. Nếu cậu ta mang theo smartphone thì mình đã gửi ảnh cho cậu ta cơ mà. . .

Haru bắt đầu vào lớp học, vừa đi vừa nghĩ.

-Không có smartphone thì thật là bất tiện nhỉ.

-Cho dù muốn gặp nhau, cũng chỉ còn cách là chờ đợi ở chỗ cây cầu, những bức ảnh như này cũng không thể chia sẻ cho nhau được.

Ngồi trong lớp, Haru vẫn không thể ngừng nghĩ về những thứ có liên quan tới Shou. Cô thầm nhủ.

-Hôm nay cũng thử đi tới chỗ cây cầu xem sao nhỉ?

. . .

Chương 18: Gieo gió gặt bão

Cái dòng chữ ở trang Takasaki ngồi bên cạnh cái đàn piano “ Nếu bạn không có hứng thú ( yêu thích thứ gì ) với tôi, thì bạn không còn cần thiết với tôi nữa.”

. . .

Thầy giáo đi vào  lớp và bắt đầu điểm danh:

-Chào buổi sang cả lớp. Có ai vắng mặt không?

Một cậu bạn loi choi giơ tay phát biểu:

-Thưa thầy~ không có ai vắng mặt đâu cơ mà, Miura cậu ta muốn trở về nhà đấy ạ.

Cô bạn ngồi cạnh cậu ta cười tươi đồng ý.

Thầy giáo ngạc nhiên nhìn về phía Shou hỏi:

-Sao thế, sức khỏe em kém à?

Shou không dám nhìn thẳng vào mắt thầy, cậu né tránh.

Trong lớp bắt đầu xôn xao:

-Miura, nói cái gì đi chứ.

-Cứ im ỉm không nói thì không ai biết mày muốn gì đâu đó.

-Thử bào chữa xem nào.

Thầy giáo không hiểu đầu đuôi:

-Này này, các em làm sao thế.

Takasaki vẫn chỉ yên lặng nghe mọi người đàm tiếu người con trai cô đã từng đem lòng thầm mến, nay chỉ như người dung nước lã. Nét mặt cô không vui không buồn, nhưng mọi người càng lúc càng gay gắt với Shou, điều đó khiến Takasaki mỉm cười.

Một nụ cười ngạo nghễ mà tàn nhẫn của Takasaki trước khốn cảnh của Shou.

Nếu cô đã không có được Shou, cậu không được phép sống yên ổn.

Nếu cậu làm cô tổn thương, cậu sẽ nhận lại được gấp bội hơn thế.

Thầy giáo bắt đầu hiểu ra điều gì đang diễn ra trong lớp, nhưng bất lực.

-Có chuyện gì với bầu không khí này vậy, so với những trò bắt nạt bạn học như mọi khi thì lần này chúng đã thay đổi. . .              

Chợt thầy giáo nhận ra những dòng chữ thóa mạ, trêu trọc Shou trên bảng đen, thầy giáo hỏi:

-. . .Này, Ai đã làm cái trò trêu ghẹo bạn bè này, là ai!

-Trực nhật! Nay lập tức xóa đi cho tôi.

Shou chỉ còn biết cúi mặt và nhắm mắt lại, bỏ ngoài tai những điều thị phi độc ác diễn ra ngay tại trong chính lớp học của mình. Cậu chỉ có một mình mà thôi.

. . .

Thầy giáo chủ nhiệm lớp Shou trở lại phòng giáo vụ và than vãn:

-Thật sự là làm khó cho tôi rồi.

Thầy giáo khác đồng cảm, sau đó hỏi chuyện:

-Thầy vất vả rồi.

-Nhưng mà việc học sinh mua bán dâm thì. . . nếu đó là sự thật thì tồi tệ đấy nhỉ. Thầy định sẽ xử lý như thế nào?

Thầy giáo chủ nhiệm hồi đáp:

-A à, dù sao thì cũng chỉ là chuyện tào lao mà thôi.

-Gia đình của Miura thì khốn khó tới nỗi để em ấy làm thêm tại gia. Cái thứ như là việc mua bán dâm, cho dù có muốn thì chẳng phải em ấy cũng không thể sao.

Thầy giáo kia nói:

-Cậu bé như thế dễ trở thành đối tượng ( đối tượng bị bắt nạt ) đấy nhỉ. Nhưng mà, tại sao lại là mua bán dâm chứ nhỉ?

Thầy giáo chủ nhiệm giải thích:

-Chẳng phải là có lời đồn đại có một cô gái đang bán  dâm ở chỗ gần cây cầu đó sao?

Thầy giáo kia vỡ lẽ và nói:

-Chẳng phải chỗ đó trước cũng có một vụ náo động sao? Hãy cùng chờ đợi cho tới khi mọi thứ bình tĩnh trở lại.

. . .
  • Author
    Huy Anonymous 10:29 09/16 Report
    Shou ngồi lặng lẽ tại chỗ của mình, cầu buồn bã cúi gằm mặt vô hồn.

    Dưới chân gầm bàn chỗ cậu ngồi là rất nhiều giấy rác bạn cùng lớp vất tới, cậu cũng không buồn thu nhặt gọn gàng.

    “. . . Tiếp theo, nghe nói là tới phòng khoa học tự nhiên.”

    Tiếng ai đó vang lên.

    Shou là người cuối cùng rời lớp, và tình cờ cậu gặp Takasaki. Shou ấp úng:

    -Bạ. . . Bạn Takasaki. . .         

    Takasaki lạnh nhạt nói:

    -. . .Là bạn Miura. Sao bạn không về nhà đi? Lúc nào cũng có thể đi tới chỗ cây cầu thì chẳng phải tốt sao?

    Shou hơi đứng hình một chút, sau đó cúi mặt giải thích một cách yếu ớt:

    -N. . . Nếu mình nghỉ học, thì mẹ mình sẽ lo lắng lắm.

    Takasaki nheo mắt lại và thở hắt ra khinh bỉ Shou, giọng nói của cô lạnh đi rất  nhiều:

    -. . .Hưm~ Đối với người yêu thương của bản thân thì bạn dịu dàng tốt bụng quá nhỉ.

    Một cô bạn chạy lại gọi và lôi kéo Takasaki rời đi:

    -Yuri, giờ học bắt đầu rồi đấy. A. . . Đi thôi nào.

    Takasaki nhẹ nhàng đáp lời:

    -Ừm.

    Lại có 2 nữ sinh khác từ đằng sau Shou lại gần, họ bàn tán:

    -A~ Chẳng phải kia là Miura lớp B sao?

    -A~ Cậu ta là tâm điểm lời đồn gì gì ấy hôm nay ấy nhỉ.

    -Nghe rồi nghe rồi.

    -Thật là cậu ta đã mua bán dâm á?

    -Có vẻ là thật đấy.

    -Ù wa~ chẳng phải là phạm tội sao?

    Shou cúi gằm mặt suy nghĩ, cậu không dám ngẩng lên nhìn theo bóng lưng gầy nhỏ của Takasaki đang đi phía trước.

    -Gieo gió thì gặt bão thôi. Mình đã làm tổn thương bạn Takasaki bởi vì bản thân mình. . .

    . . .

    Đến giờ ăn trưa, Shou lại tìm tới chỗ cầu thang thoát hiểm ngoài trời để dùng bữa, cậu lẩm bẩm:

    -Tầm này bụng đói meo cơ mà, mình cũng không có cảm giác muốn ăn cho lắm. . .

    Shou bước qua cánh cửa và bất ngờ làm sao, hôm nay chỗ trốn thân quen lại có người. Là 3 người bạn cùng lớp, 1 nữ và 2 nam. Có vẻ họ đang đợi Shou tới:

    -Đến rồi đến rồi, thằng khốn mua dâm.

    -Mày tới muộn quá đấy, Miura~

    -Thật sự là mày đến dùng bữa ở chỗ này đó hả.

    -Cô đơn ghê~

    Cô bạn tóc đen buộc đuôi ngựa kia là bạn khá thân với Takasaki, cô bạn nghiến răng căm giận nhìn Shou và gay gắt nói:

    -Có phải cậu đã từng ăn cơm với Yuri ở chỗ nào phải chứ?

    -Cô ấy đã dịu dàng cư xử, tin tưởng cậu. Vậy mà cậu lại phản bội lại lòng tin của cô ấy, cậu thật sự là đồ cặn bã.

    -Chỗ này cũng không phải là nơi thuộc về thằng như mày đâu. Mau chóng cút trở về căn nhà rách rưới của mày đi!

    Cô gái phản ứng dữ dội, xô đẩy, túm tóc Shou và đuổi theo ngay cả khi Shou đã bỏ đi, cô gái hét:

    -Xin lỗi Yuri đi! Này~

    Shou bị ngã cầu thang, nhóm bạn hoảng sợ:

    -Tệ rồi. . . Nó ngã rồi.

    -Mọi người chạy thôi!
    . . .
  • Author
    Huy Anonymous 10:30 09/16 Report
    Sau đó Shou đi tới phòng y tế và được chăm sóc.

    Bác sĩ kiểm tra sơ qua đầu Shou và nói:

    -Em ra nhiều máu quá nhỉ.

    -Vết thương tương đối sâu đấy, chắc là đau lắm phải không. Làm sao mà bị như thế vậy, vết thương đó.

    Shou ngập ngừng đáp:

    -Em bị ngã cầu thang. .  .

    Bác sĩ đáp:

    -Bây giờ cô sẽ liên lạc với cha mẹ em, cùng tới bệnh viện nhé.

    Shou giật mình, hỏi lại:

    -Ế~ Liên. .  . liên lạc với cha mẹ em ạ?

    Bác sĩ đáp:

    -Đương nhiên rồi. Cô không thể tự ý mà đưa em rời đi được đâu.

    Shou thầm nghĩ.

    -Mặc dù luôn luôn mẹ bị nói phải chú ý dù là vết thương hay bệnh tật. . . Bệnh viện thì chi phí đắt đỏ. . .

    -Thậm chí là không mất  phí thì mẹ cũng nổi giận với mình mất cơ mà, mẹ sẽ biết lời đồn đại về mình đang lan rộng ở trường. . .

    Shou hình dung ra mẹ đang khiển trách cậu.

    -Mua bán dâm, con có hiểu mình đang làm gì không? Cái loại mua đàn bà là thằng đàn ông tồi tệ đấy.

    Shou cắn răng và nói:

    -. . .Cô ơi, Mẹ. . . mẹ em công việc rất bận rộn. . . nên là em có thể đi tới bệnh viện 1 mình. Ổn thôi ạ.

    Bác sĩ nói:

    -. . . Em đã nói như vậy thì. Em có mang theo thẻ bảo hiểm nhỉ. Chắc cũng không có tiền đâu.

    Shou giật mình:

    -A. . .

    Bác sĩ nói:

    -Tôi đã liên lạc với giáo viên chủ nhiệm của em, nên là em hãy yên lặng ngồi chờ ở đó đi.

    -Thật là. . . Tuổi nổi loạn của mấy đứa cô thật không hiểu nổi nữa cơ mà, hãy tỏ ra biết ơn đi. Vì em mà cô phải tạm rời bỏ công tác, để mà đưa em tới bệnh viện đấy.

    Shou nghĩ và rời khỏi trường học cùng bác sĩ.

    -Bệnh viện. . . đi tới. Không tới trường học. May quá. Nếu lời đồn không tới tai mẹ thì điều đó là tốt rồi.

    . . .

    Giáo viên chủ nhiệm của Shou chuẩn bị tới bệnh viên hỏi thăm tình trạng của Shou, một giáo viên khác không biết hỏi:

    -Ơ kìa, thầy đi đâu thế.

    Thầy giáo chủ nhiệm giải thích:

    -Tôi tới bệnh viện. . . Tôi nghĩ mình cũng nên có mặt.

    Thầy giáo kia nói:

    -Chẳng phải cô Sawano phòng y tế đã đi cùng em học sinh đó sao?

    Thầy giáo chủ nhiệm nói:

    -Đúng là như vậy nhưng mà. .  .

    . . .

    Thầy giáo chủ nhiệm vẫn tới bệnh viện.

    -Chỉ là mình muốn gặp bố mẹ em ấy là người như thế nào mà thôi. Chắc cũng là người làm them tại nhà thôi.

    Tình cờ, thầy giáo vừa tới nơi và gặp mẹ của Shou ở quầy tiếp tân. Mẹ hỏi y tá:

    -Xin lỗi chị, tôi là mẹ của cháu Miura Souta ạ. . .

    Thầy giáo vội chạy lại quầy tiếp tân và muốn trực tiếp trao đổi tin tức với phụ huynh học sinh:

    -Là chị Miura đó ạ, tôi là giáo viên chủ nhiệm của. .  .

    Mẹ Shou nhận ra đối phương là ai, vội vàng xin lỗi:

    -A, là thầy giáo ạ, lần này thật sự là đã làm phiền cho thầy rồi ạ.

    Thầy giáo nhìn thoáng qua và đánh giá người mẹ.

    -Chẳng phải là một người mẹ bình thường như bao người sao?

    Mẹ hỏi thăm:

    -Vết thương của cháu nhà tôi như thế nào ạ. . . Tôi nghe được rằng cháu bị ngã cầu thang.

    Thầy giáo nói:

    -Vâng ạ, mời chị sang bên này nói chuyện. . .

    Tình cờ lúc đó Shou và bác sĩ của trường từ phòng chẩn đoán đi ra.

    Bác sĩ trưởng xem hồ sơ bệnh án nói:

    -Ma~ , ổn rồi cháu. Chỉ cần thay lại băng gạc thôi nhé.

    Bác sĩ của trường lễ phép cảm ơn và đóng cửa lại. Đúng lúc ấy, Shou thấy mẹ và thầy giáo chủ nhiệm ở ngoài hành lang bệnh viện.

    -A~ Mẹ và thầy!? Tại sao thầy giáo lại ở đây. .  .

    Đột nhiên mẹ quay lại và phát hiện ra Shou. Ánh mắt của bà híp lại, không ánh sánh, giống như thể họng súng của một khẩu súng chuẩn bị nã đạn.

    Vô hồn, không thương cảm.

    Đột nhiên mẹ Shou nói một câu không rõ nghĩa:

    -Đúng là con của người kia nhỉ~

    . . .

    3 dòng chữ trắng, nhỏ ở trang đen cuối cùng.

    “Giống như là cười,

    Giống như là đã từ bỏ,

    Khuôn mặt của mẹ.”
    . . .
  • Author
    manga cần Huy Anonymous 17:36 09/16 Report
    "Đúng là con của người kia nhỉ" = "Cha nào con nấy"
    Tác giả mà kết thúc kiểu "vui vẻ" thì cha của main bị hiểu nhầm, gia đình main sẽ đoàn tụ. DM cay mẹ main
Author Trả lời
manga cần Huy Anonymous 09:00 09/16 Báo vi phạm
Đọc truyện theo tranh: Main bị phạt lột hết quần áo éo cho đi học 
Dm hồi bé cũng từng bị kiểu này, hết cách phạt hay sao dm emo
Author Trả lời
Huy Anonymous 17:15 09/15 Báo vi phạm
Mình thấy chương rồi, chờ mãi, trước đó mình cũng thấy chương tiếng Anh rồi,nhưng khổ là mình không giỏi tiếng Anh,bản Nhật thì ok. Mọi người đợi sáng mai mình sub nhéemo
Author Trả lời
Tôi cần Huy Anonymous 07:16 09/15 Chapter 19 Báo vi phạm
Sếp Huy ơi Có chap 18 and 19 rồi nếu được thì xin sub cho mọi người đọc với ạ. Xin cảm tạ
Author Trả lời
manga cần Huy Anonymous 23:17 09/10 Báo vi phạm
Chap 18 bên tiếng Anh
Author Trả lời
H Anonymous 21:53 09/10 Báo vi phạm
Huy ơi ra 18 rồi kìa
Author Trả lời
H Anonymous 18:41 09/10 Báo vi phạm
Ơ quái lạ hôm qua đọc chap 18 rồi cơ nà
Author Trả lời
manga cần Huy Anonymous 22:40 08/15 Chapter 17 Báo vi phạm
Cảm ơn ông
Chap này drama hơn chút, chắc Shou sẽ giải thích được thôi emo
  • Author
    Tên Ko Có Member 10:12 08/27 Report
    Tôi thì nghĩ k đâu vì con có tiếng nhất trong trường ns mak.. Theo ntn thì chắc phải tầm 10-20 chap nx thg này ms đc giải oan